VĂN HÓA “BẤM CÒI”

08/12/2016 14:56

“Con người chúng ta sinh ra vốn dĩ đã có văn hóa, chỉ do những hành động và thói quen hằng ngày hình thành nên bản chất thiếu văn hóa mà thôi !”

 

"Còi" được hiểu là một thiết bị lắp đặt ở các phương tiện giao thông: xe máy, xe ô tô và kể cả một số loại xe đạp. Chúng ta không thể phủ nhận chức năng cần thiết của nó đối với cuộc sống này. Tuy nhiên, "Văn hóa bấm còi" thì không phải ai cũng biết....

 Trị và nguyễn Thái Sơn vào những giờ cao điểm đều biết đèn đỏ ở đây có thể kéo dài đến 75 giây. Tắc đường khiến ai nấy khó chịu, ồn ào. Ai cũng muốn dành một chỗ đi trước dù cho cách nhau có mấy chục centimeT. Bỗng một ông chú phía sau Bấm còi ing ỏi, miệng quát tháo lên nhìn thằng bé đang dừng phía vạch dừng đèn đỏ: Thằng điên, đi đi, đèn xanh rồi kìa ! Tôi ngơ ngác nhìn lên, còn 14 giây nữa mới chuyển sang màu vàng.Ai nấy nhìn ông với vẻ ngạc nhiên và đầy tức giận còn ông vẫn liên tục Bấm còi. Thằng bé hoảng quá, chạy xe tới lách qua bên cho ông chạy đi. 

 

Nhà trọ tôi ở gần chợ. Chợ thì đông đúc, đường thì ở voi, ổ hổ to chà bá, đâu dám đi nhanh. Mỗi lần rửa xe xong gặp trời mưa đi qua khúc chợ đó chỉ muốn tập tạ 6 múi, nhấc nổi xe cho nó lành, đỡ tốn 25k. Ngày nào cũng gặp cảnh còi bấm ing ỏi của mấy ông chở rau, chở cá, cả mấy ông ăn mặc bảnh bao xách balo laptop chỉ vì muốn vượt lên trước mà chẳng thèm quan tâm đến việc phía trước còn bao nhiêu người cũng bị đứng vì một chiếc taxi, xe tải quá khổ đi vào đường. Thế là cái chợ vốn đã ồn ào nay lại càng thêm lộn xộn bởi tiếng người nói, người hét, tiếng còi xé, tiếng chửi nhau,...

Nhà trọ tôi ở giờ giấc tự do, xe máy có thể chạy vô tận phòng. Khu làm ăn buôn bán nên đêm khuya hay sáng sớm mới về là chuyện rất bình thường. Điều không bình thường nằm ở cái "CÒI" xe. Nhiều khi nửa đêm tỉnh dậy bởi tiếng còi vô tư phát ra hoặc sáng sớm nửa tỉnh nửa mê bật người dậy nhìn đông hồ nhìn đồng hồ mới 4h sáng,... không lẽ, mở cửa ra chửi rồi nằm xuống ngủ tiếp.

Hồi nhỏ, tôi thích Bấm còi xe của bố. Cứ mỗi lần bố về nhà là tôi chạy ra xe Bấm cho còi kêu lên tôi thấy vui và thích thú. Thế nhưng, khi vào thành phố tôi sợ tiếng còi đến kinh khủng. Tôi sợ cái cảnh ông chú già mặt hậm hực chửi thằng bé, sợ khúc chợ gần nhà tôi mỗi lần bị tắc đường ồn ào bởi tiếng còi,....

Tôi không thể tháo còi ra khỏi xe được vì có lúc tôi sẽ phải Bấm nó vì một vài cậu bé đi xe hàng 2, hàng 3 ở lề đường; Khi một vài chiếc xe máy qua đường chẳng chịu bật xi -nhan,....NHƯNG !Tôi biết rằng ông chú kia có thể không bấm còi ing ỏi khi đèn đỏ còn 15 giây, những người ở chợ có thể kiên nhẫn tắt máy chờ xe taxi đi qua rồi chạy tiếp. Những người hàng xóm của tôi có thể dừng ngay việc bấm còi sau 10h đêm và trước 6h sáng. Thay vì mang hết những bực dọc của mình lên cái còi và “bấm”, chúng ta hãy ngắm nhìn những hàng cây bên đường, ngắm nụ cười của chị bán cá khi được ai đó mua cho một ít . Ngắm những bà cụ già ngồi bán trái cây bên đường với nụ cười rất tươi. Hay đơn giản hơn nhìn một anh chàng, một cô gái xinh đẹp đâu đó,...và tắt máy dẫn bộ xe vào phòng của mình !

Cuộc sống cung cấp cho chúng ta rất nhiều thiết bị để sử dụng, nhưng không phải chúng ta được quyền sử dụng chúng theo ý thích của chúng ta. giống như việc hút thuốc, vứt rác,...đúng nơi quy định thì việc Bấm còi cũng nên được cân nhắc để không làm khó chịu và ảnh hưởng đến người khác.